Người làm báo Tiền Giang

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Dành cho quảng cáo
Dành cho quảng cáo
Danh cho quang cao 5

Chúng ta hung hãn vì ăn nhiều thịt?!

Đăng lúc: Thứ sáu - 30/06/2017 11:21
Tôi mạnh dạn viết ra đây hai chữ "chúng ta", bởi rất có thể ngày mai người cầm "nồi cơm điện" đập vào đầu cô gái có thể là tôi, bởi rất có thể chính bạn cũng "nóng mắt" với một anh Tây ba ngơ nào đó. Bởi chừng nào chúng ta nhìn nhận nó như những cá biệt, đơn lẻ...

Bạo lực đường phố giờ đã báo động mỏi miệng  -  Ảnh:  phapluat
Sáng nay, chúng tôi ngồi cafe bên vỉa hè với chủ đề câu chuyện là những nắm đấm vừa được vung ra ngoài đường. Có lẽ cũng không cần phải nhắc lại nữa. Anh thanh niên "to như con tượng" chứng minh lòng dũng cảm bằng một cái "nồi cơm điện", đập thẳng vào đầu cô gái, sau khi va chạm giao thông. Có người nói đúng đó, anh ấy chắc muốn "mượn cái váy để mặc"! Rồi 2 anh "mực đổ đầy người" ăn thua với một anh "khoai Tây", cũng vì va chạm giao thông. Và khi cho anh Tây "ăn trầu", mấy thanh niên còn tiện tay táng luôn cô gái chân yếu tay mềm.

Chúng ta cứ đổ lỗi cho game, cho phim ảnh bạo lực giờ đây đang ngập tràn như một nguyên nhân gây ra bạo lực đường phố! Vậy còn những người cha thuở nào?

Chúng ta cứ nhìn thấy ta đánh tây, ta đánh ta, như chuyện người dưng! Vậy còn chuyện trong nhà khi chúng ta thẳng tay với những đứa trẻ như thể đó cũng là một cách giáo dục?!

Căn nguyên của mọi căn nguyên, khi bạo lực đường phố trở nên khủng khiếp, có lẽ là từ cách thức giáo dục, và cả cách mà chúng ta nhìn nhận bạo lực đường phố mà thôi.

Chúng ta lên án những anh công chức nhà nước bảnh chọe, có học, đi đánh đập một cụ già giảng viên ĐH đi tập thể dục ngang đường trong khi chỉ ngay buổi tối, chúng ta phùng mang trợn mắt vung tay với chính đứa trẻ nhà mình. Xã hội với mặt trái  giống như một người thầy xấu! Nhưng văn hóa ứng xử với những khuôn mẫu khô cứng giáo điều cũng chẳng dạy được điều gì hơn. Đơn giản, cái xấu thường dễ học dễ nhớ như cách trẻ con học nói bậy. Trong khi cái tốt lại như gió thoảng với những bài học giáo điều không hề để lại một vết gợn trên vỏ não. 

Tại sao "khoai Tây" mỗi khi đụng xe liền dừng lại và bắt tay trong khi chúng ta thì giơ tay, tháo mũ. 

Nhớ năm 2013, khi giáo sư người Mỹ Joel Brinkley đăng trên tờ Chicago Tribune hai chữ "hung hãn" do ăn nhiều thịt, hình như chúng ta cũng nhảy dựng cả lên.

Phải chăng là không chỉ hung hăng ngoài đường mà chúng ta còn hung hăng ra ngoài mồm trước bất cứ gì mình không vừa mắt? 

Tôi thì lại thấy thích cái cách nhìn nhận rất... ẩm thực học ấy. Bởi nó giúp chúng ta bấu víu niềm tin hung hãn không phải là vấn đề dân tộc học.

Chứ giờ nói thẳng thì phải nói rằng cách thức giáo dục của chúng ta, bao hàm cả nền giáo dục, dường như đã có vẻ thất bại rồi, khi những quy chuẩn ứng xử ấy, thay vì trở thành một phản xạ, giờ đây lại thành ra xa xỉ.

Một thanh niên cầm nón đập cô gái sau pha va chạm giao thông (chưa kể những lời lẽ khuyến mại đi kèm)! Đấy là man rợ chứ không chỉ là thiếu văn minh nữa !

 
Anh Đào

Nguồn tin: Báo Lao Động Điện tử
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Thăm dò

Ý kiến của bạn về giao diện trang này?

Rất đẹp

Đẹp

Bình thường

Xấu

Rất xấu


Danh cho quang cao 4

THÔNG TIN CẦN BIẾT

Thống kê

  • Đang truy cập: 43
  • Khách viếng thăm: 42
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 3976
  • Tháng hiện tại: 137519
  • Tổng lượt truy cập: 13296409