Người làm báo Tiền Giang

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Học trò cũ

Đăng lúc: Thứ ba - 30/08/2011 12:29
Nếu không quá gầy thì hẳn là cô bé rất xinh. Đó là ấn tượng đầu tiên khi tôi nhìn thấy cô bé. Một đôi mắt to tròn đen láy, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác hồn nhiên, đôi mắt cuả một đứa trẻ vốn cần được nuông chiều...Vậy mà tia nhìn thì chẳng hồn nhiên chút nào. Và tôi cũng không hiểu nổi vì sao một đứa bé con lại có cái nhìn rười rượi như vậy.

        Cô bé gầy đến nỗi tưởng như không thể gầy hơn nữa. Không biết cô moi ra đâu sức lực để bê cả một thúng hột vịt lộn to tướng như vậy. Cứ chiều chiều, cô laị đến trước cưả nhà tôi, rụt rè gõ nhẹ:

        - Hôm nay cô có ăn hột vịt lộn không ạ?

        Nếu hôm nào tôi mua một hột, cô bé hớn hở ra mặt. Nhưng đâu phải lúc naò người ta cũng có thể ăn hột vịt lộn mà không thấy ngán, vì thế có hôm tôi đã bảo rằng không. Cô bé đứng lặng một lúc rồi ì ạch bê chiếc thúng quay đi.
Minh hoạ: Lê Duy

        Tôi nhớ lần đầu tiên gặp cô bé mà thấy buồn cười. Một buổi chiều ngồi soạn giáo án bên cửa sổ, tôi thấy một cô bé khệ nệ ôm chiếc thúng đi ngang, miệng rao nho nhỏ: “Hột vịt lộn đây! Hột vịt lộn đây! Ngon lắm!” Tiếng rao ngộ nghĩnh làm tôi phải ngẩng đầu lên, và ấn tượng xúc động do sự tương phản giữa thân hình gầy còm bé nhỏ với chiếc thúng to tướng khiến tôi bật kêu lên:
        - Hột vịt, vào đây em.
        Cô bé bước vào, rụt rè nhìn tôi:
        - Cô mua bao nhiêu ạ?
        - Cô chỉ lấy một hột thôi.
        Nét sung sướng trên khuôn mặt cô bè nhìn thật dễ thương.
        - Sao em không rao lớn lên, rao nhỏ xíu làm sao người ta nghe ?
        Cô bé không trả lời, cười lỏn lẻn. Tôi hiểu rồi, còn mắc cỡ đây mà. Chắc mới đi bán lần đầu chưa quen đó thôi.
                                                  
        Bước vào năm học mới, tôi nhận chủ nhiệm lớp 6. Ngày nhận lớp tôi ngạc nhiên thấy cô bé ngồi ở bàn đầu, vẻ hiền lành, nhút nhát. Thấy tôi, cô bé thoáng sững sờ, len lén nhìn đi chỗ khác.
        Ngày khai giảng, tất cả học sinh nữ đều mặc áo dài, chúng nó khoe áo mới, đùa giỡn nhí nhố trong sân. Tôi bắt gặp cô bé đứng lạc loài trước cổng trường, thấp thỏm nhìn vào. Cô bé vẫn mặc bộ đồng phục cuả học sinh cấp I. Chiếc áo trắng cũ kỹ đã ngắn củn cởn. Tôi đến bên cô :

        - Sao em không vào trường mà laị đứng đây?
        - Thưa cô, em không dám vô ạ.
        - Sao vậy? Mà sao em không mặc áo dài, hôm qua cô đã dặn rồi mà.
        Cô bé lí nhí :
        - Dạ, em không có áo dài, em...
        - Em có xin mẹ may áo dài không?
        - Dạ, không ạ. Em mà xin may áo dài mẹ sẽ bắt...nghỉ học.
        Đôi mắt cô bé rân rấn nước:
        - Em sợ mẹ bắt nghỉ học lắm cô ơi!
       Tội nghiệp cô học trò nhỏ cuả tôi. tôi lặng lẽ cầm tay cô dắt vào lớp học.

Tôi cho cả lớp làm bản lý lịch trích ngang. Cô bé tên Hồ Thị Tím, cha sửa xe đạp, mẹ buôn bán. mẹ cô bé chưa tròn 30 mà đã có đến 5 mặt con. Bé Tím là chị hai của một đám lóc nhóc, chẳng biết trường lớp là gì.

        Tôi xin chiếc áo dài cũ của cô bé nhà cạnh cho cô học trò túng thiếu của tôi và trích đồng lương ít ỏi của mình đóng hết các chi phí đầu năm học cho cô bé.

        Đôi mắt mênh mông của bé Tím nhìn tôi đầy vẻ biết ơn. Và cô học trò chăm chỉ đã không phụ lòng tôi,thi học kỳ một cô đạt điểm xuất sắc ngoài mong muốn của tôi.

        Cứ mỗi chiều đi bán, trong thúng hột vịt của cô bé là mấy quyển tập bọc cẩn thận trong túi nylông. Một buổi tối ngang qua góc công viên, tôi thấy cô bé ngồi dưới ngọn đèn đường, đang cắm cúi vào quyển tập, trước mắt là thúng hột vịt lộn với lác đác hai ba người ngồi ăn. cô bé học và chuẩn bị bái trong những giờ phút vụn vặt như thế đó.

        Một sáng, giờ ra chơi, tôi đang ở phòng giáo viên, thì một cô học trò chạy vào, hơ hãi:
        - Cô ơi, có một bạn xỉu ở dưới lớp. Bạn chết rồi.

        Chúng tôi đi nhanh xuống lớp. Bé Tím nằm co người trên ghế, tay chân lạnh ngắt, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Bé Tím được đưa lên phòng y tế. Cô bé ngoan ngoãn đón nhận mọi sự chăm sóc. Tôi khuấy cho cô một ly sữa nóng. Sau khi cô y tá làm mấy động tác xoa bóp, sắc mặt bé Tím trở nên tỉnh táo. Tôi hỏi:
        - Ban nãy em làm sao vậy?
        - Dạ, em bị chóng mặt.
        - Em bệnh sao không ở nhà hoặc xin cô ra về?
        Bé Tím cúi đầu, lí nhí:
        - Em không có bệnh cô ạ, tại em...đói bụng thôi.
        Vẻ bẽn lẽn tội nghiệp của cô bé khiến lòng tôi thắt lại.
        - Em vẫn thường bị đói vậy sao?
        - Dạ, lâu lâu em đi bán về ở nhà đã hết cơm. Vì mẹ em...không mua được nhiều gạo ạ.
        - Vậy thì khi nào đói, em hãy đến nhà cô nhé.
        Cô bé lí nhí điều gì trong miệng. Nhìn mặt, tôi hiểu chẳng khi nào cô làm theo lời tôi bảo đâu. Cô học trò cuả tôi có lòng tự trọng mà.

        Mấy hôm kh6ng thấy cô bé vào lớp, tôi lần theo địa chỉ tìm đến nhà. Căn nhà ẩm thấp nằm ở cuối con hẻm lầy lội. trong bóng tối mờ mờ, một thân hình bé nhỏ nằm cong queo trên chiếc giường cá nhân. Dưới đất, một đứa bé khoảng 7, 8 tuổi đang ì ạch ôm thằng bé gầy như con nhái, cố đứng dậy. Một bé gái khác chừng 3 tuổi, kéo áo chị nó, khóc nhèo nhẹo. Tôi đến bên giường, bé Tím đang nằm mê man, trán nóng hừng hực, bên cạnh là mấy viên thuốc cảm, ly nước và chén cháo trắng lạnh ngắt.

         Một phụ nữ bước vào, cúi xuống bồng đứa bé đang khóc, hấp tấp vạch áo cho bú. Chị ngỡ ngàng khi trông thấy tôi. Tôi vội lên tiếng:
        - Tôi là cô chủ nhiệm lớp em Tím. Mấy hôm nay thấy em nghỉ học nên tôi đến thăm.
        Chị nhìn tôi buồn rầu:
        - Nó bệnh mấy bữa rồi cô ơi.
        - Em bệnh sao vậy chị?
        Người mẹ lo lắng:
        - Không biết có phải bị cảm không mà tôi cạo gió, cho uống thuốc mấy ngày rồi vẫn không thấy bớt.
        - Nếu vậy, chị nên cho em  vào bệnh viện.
        Người mẹ quay đi giấu đôi mắt rân rấn. Tôi thấy đôi bờ vai của chị run run. Tôi hiểu tình cảnh chị, và tôi cũng không thể bỏ mặc học trò tôi.
 
        Bé Tím bị sốt ác tính. Bác sĩ chẩn đoán bảo nếu để chậm có thể nguy đến tính mạng. Tôi làm mọi thủ tục nhập viện, nộp viện phí, rối giao cho mẹ bé Tím số tiền đóng góp của cha mẹ học sinh và các em trong lớp.
        Hơn tuần sau, bé Tím xuất viện, gầy mướt và xanh xao, nhưng đôi mắt long lanh không còn vẻ rụt rè, buồn bã nữa. Cô bé đã tìm được chỗ dựa nơi bạn bè, trường lớp, và tôi tin rằng chỗ dựa ấy se giúp cô vượt qua mọi mặc cảm , những khó khăn trong cuộc sống để tiếp tục theo đuổi việc học.

        Cuối năm học ấy, vì lý do riêng, tôi rời bụt giảng. Sau đó, gia đình tôi cũng chuyển đi nơi khác. Do bận bịu công việc, tôi không có dịp về thăm trường cũ, cũng không biết tin tức gì về bé Tím, dù trong thâm tâm tôi vẫn nhớ về cô học trò kém may mắn của tôi.

        Một ngày nọ, tình cờ xem báo, mắt tôi chợt dán vào hàng chữ in đậm nơi trang nhất: “ Cô bé nghèo khổ đã vượt lên số phận...” cùng một tấm ảnh. Có nét gì đó rất quen thuộc từ khuôn mặt, ánh mắt của người trong ảnh. Tôi hồi hợp dõi theo bài viết: “Ở xóm ngoại ô có cô bé nhà rất nghèo. Hàng ngày cô phải đi bán hột vịt lộn để kiếm tiền phụ giúp ba má mua gạo. Hoàn cảnh khó khăn nhưng cô lại rất hiếu học. Được sự giúp đỡ, động viên của thầy cô, bạn bè, cô đã vượt qua mọi khó khăn để tiếp tục đến lớp,  và đỗ vào đại học...” Mắt tôi nhòa đi theo từng dòng chữ: “Kỷ niệm mà em nhớ nhất là ngày khai giảng lớp 6. Vì không có áo dài, em không dám vào học. Cô chủ nhiệm đã nhìn thấy và thấu hiểu. Cô không quở trách mà ân cần dắt em vào lớp. Chính tấm lòng của Thầy Cô là niềm động viên giúp em vượt qua mặc cảm, bất hạnh, tìm được niềm tin...”

        Tôi như thấy trước mắt hình dáng cô bé gầy gò bê chiếc thúng to đùn đi khắp ngõ ngách , thấy lại cảnh cô học trò nhỏ đứng thấp thỏm trước cổng trường ngày nào...Hồi ức về một thời đứng trên bụt giảng, dù ngắn ngủi và đã xa, vẫn để lại trong lòng tôi những tình cảm đầm ấm, khó quên.

 
THU TRANG
        
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thăm dò

Ý kiến của bạn về giao diện trang này?

Rất đẹp

Đẹp

Bình thường

Xấu

Rất xấu


THÔNG TIN CẦN BIẾT

Thống kê

  • Đang truy cập: 149
  • Hôm nay: 2109
  • Tháng hiện tại: 195653
  • Tổng lượt truy cập: 22193207