Người làm báo Tiền Giang

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Mỏng manh trước biển

Đăng lúc: Thứ sáu - 20/07/2012 15:27
Những người vợ sau một đêm bỗng trở thành góa phụ, nhiều đứa trẻ mãi mãi không bao giờ còn được gọi tiếng cha ơi hay những người đàn ông lực lưỡng trở thành phế nhân sau một chuyến biển bất trắc. Ðó là những nỗi đau ở làng chài, cụm dân cư ven biển. Bao đời nay vẫn thế, biển có thể mang lại cho ngư dân rất nhiều sản vật nhưng đôi lúc cũng gieo rắc những kinh hoàng cho không ít gia đình.

Biển hiền hòa và bão tố


Những ngư dân luôn mỏng manh trước biển khơi.
Chúng tôi đến làng chài Long Hải (thị trấn Long Hải, Long Điền, Bà Rịa Vũng Tàu) khi trời đã quá trưa. Nắng lấp lóa phía xa xa. Trên bãi cát dài tít tắp, nhiều tàu thuyền vẫn tấp nập cập vào cảng, thả cá xuống bến. Những chuyến biển như thế đã mang lại niềm vui cơm áo cho những ngư dân quanh vùng. Vậy nhưng, biển không chỉ mang đến niềm vui, tiếng cười và áo cơm mà còn lấy đi rất nhiều thứ của ngư dân.

Theo anh Nguyễn Văn Phước, Phó Chủ tịch Hội Nông dân thị trấn Long Hải, những năm qua, hầu như năm nào cũng có ngư dân mất tích khi đi biển vì nhiều lý do khác nhau. Tai nạn ở đây thì nhiều nhưng chủ yếu là do bão tố, đắm tàu hay chẳng may bị cháy nổ lúc hành nghề. Một phần nữa, nghề lặn biển cũng bị rủi ro cao như chuột rút, vướng lưới, ngộp thở… Điển hình, năm 2010 có một tai nạn tàu biển khủng khiếp cướp đi sinh mạng của 21 ngư dân, một nửa trong đó là ở làng chài Long Hải này.
 
Tìm gặp chị Nguyễn Thị Hồng, vợ anh Toàn - một nạn nhân của tai nạn kinh hoàng năm 2010. Nhắc lại chuyện cũ, dù đã gần 2 năm, chị vẫn ngậm ngùi nói trong dòng nước mắt: “Chiều hôm đó đi, anh ấy còn nói sẽ cố gắng về sớm để lấy tiền sửa nhà, đón Tết. Ai ngờ, chỉ khoảng hơn chục hôm sau thì tin dữ báo về. Chuyến đi định mệnh năm đó, anh mới 27 tuổi.
 
Đau đớn hơn khi tôi biết, mình đã mang giọt máu của anh ấy. Tính hết chuyến biển thì nói để hai vợ chồng xuống bệnh viện huyện siêu âm, thế mà”. Như chạm phải nỗi đau chưa chút nguôi ngoai sau hai mùa biển động, quệt nước mắt, vừa nhìn đứa con thơ tội nghiệp, chị nói tiếp: “Thằng cu Tôm này sinh ra đã không biết mặt cha. Không biết khi lớn lên, nó sẽ thế nào nữa. Cứ nghĩ đến nó mà tôi lại đau thắt lòng vì thương con, xót chồng”.


Những nỗi niềm

Ngoài việc đe dọa cướp đi sinh mạng con người, những chuyến mưu sinh trên biển còn lấy đi sức khỏe, một phần xương thịt của những chàng trai biển ưu tú để lại đằng sau những nỗi đau dai dẳng cho gia đình, con cái họ. Cuối buổi hoàng hôn, trên bãi cát dài của cảng cá Phước Tỉnh, từ nhiều tháng này, người ta đã quen với hình ảnh hai chiếc nạng gỗ gim vào cát những vết sâu như nỗi đau tột cùng của anh Nguyễn Hữu Tuân (Phước Trung, Long Điền, Bà Rịa Vũng Tàu) rồi. Nhắc về việc thoát chết đến diệu kỳ của mình, anh Tuân vẫn bàng hoàng.


Anh Tuân bị liệt sau tai nạn trong nghề lặn biển.
Nhìn người đàn ông hơn 30 tuổi vẫn còn giữ được gương mặt cương nghị và vóc dáng lực lưỡng của ngư dân nhưng đôi chân teo tóp hoàn toàn mà tôi không khỏi rùng mình vì những bi kịch biển khơi mang lại. Nó tàn nhẫn và hãi hùng. Nó đến, giáng xuống đầu bất kỳ ai, những người con đã từng gắn bó với biển như ruột thịt. Tâm sự về cuộc sống sau biến cố định mệnh ấy, anh Tuân nói trong dòng nước mắt: “Giờ đây, vì không đi biển được nên hàng ngày mình chống nạng ra cảng cá vá lưới thuê.
 
Những ngày không có lưới thì lại ngồi nhặt và phân loại cá cho người ta. Công việc cũng vất vả nhưng dù sao cũng được gắn bó với biển”. Anh còn bảo, tuy biển đã lấy đi một phần cơ thể nhưng anh không thể nào bỏ biển được, bởi với ngư dân ở đây, biển mãi mãi là bầu sữa ngọt lành, là niềm hy vọng và sinh kế từ nhiều đời nay rồi.

Biển cho những làng chài miếng cơm manh áo nhưng biển cũng đã gieo nên những giọt đắng cho nhiều phận người. Dù vậy, những người chịu cảnh mất mát, đau thương vì biển ở các làng chài nơi này vẫn không quỵ ngã, họ nỗ lực gượng dậy sau nỗi đau để làm lại cuộc đời, để yên lòng người chồng, người cha đã mãi mãi ra đi trong cuộc mưu sinh gian khổ giữa trùng khơi mênh mông bão tố... Có lẽ, làng chài nào cũng vậy, dễ bắt gặp những tiếng thở dài dưới những mái nhà nhưng không bao giờ họ bỏ biển bởi đơn giản, với ngư dân, biển đã là máu thịt của mình mất rồi. 

 
Bài, ảnh: ĐOÀN XÁ
 

Nguồn tin: Sức khỏe Đời sống
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Thăm dò

Ý kiến của bạn về giao diện trang này?

Rất đẹp

Đẹp

Bình thường

Xấu

Rất xấu


THÔNG TIN CẦN BIẾT

Thống kê

  • Đang truy cập: 183
  • Khách viếng thăm: 182
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 24233
  • Tháng hiện tại: 186386
  • Tổng lượt truy cập: 22183940