“NHỮNG CON SÂU” VẤY BẨN NGHỀ BÁO

“NHỮNG CON SÂU” VẤY BẨN NGHỀ BÁO
Thời gian qua, dư luận nói nhiều về “những con sâu” vấy bẩn nghề báo: Nhà báo 2 mặt, nhà báo bẩn. Đây không phải là chuyện bây giờ mới có, nhưng nghiêm trọng nhất là những năm gần đây.
Thời gian qua, dư luận nói nhiều về “những con sâu” vấy bẩn nghề báo: Nhà báo 2 mặt, nhà báo bẩn. Đây không phải là chuyện bây giờ mới có, nhưng nghiêm trọng nhất là những năm gần đây.

Ứng dụng công nghệ trong phát hiện và xử lý vi phạm đạo đức nghề nghiệp
người làm báo  -  Ảnh tư liệu
Nhà báo 2 mặt:

Nhận thức của nó không bình thường, cái gì cũng bị méo mó, lệch lạc. Tròn thì nó nói méo; đúng nó nói sai; dài thì nói ngắn; xấu thì cho là tốt, tốt thì nó cho là xấu… nó hay chọc khuấy chính trị; điều dị dạng nhất là nó có tới 2 bộ mặt, lúc thì đỏ, lúc thì đen; lúc thì chính, lúc thì tà, rất khó nhận diện, rất nguy hiểm. Khi viết đăng báo chính thống thì nó viết như thế này, nhưng khi nhảy múa trên mạng thì nó nói thế kia; nó bóp méo, xuyên tạc sự thật, doanh nghiệp nào mà nó không kiếm ăn được thì nó chống phá; nó chống cả Đảng, chống cả Nhà nước.

Đã có không ít “nhà báo hai mặt” bị xử tù về tội tuyên truyền chống Nhà nước; Có nhóm báo bị vướng vào vòng lao lý vì có các bài viết và clip mà tư tưởng mang tính phản động, đi sâu khai thác những thông tin có nội dung không phù hợp với lợi ích đất nước, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền… Đối với các doanh nghiệp hay tổ chức kinh tế, thì loại nhà báo 2 mặt này nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong; trước mặt thì khen nhưng sau lưng thì nó dìm anh xuống địa ngục; kiếm ăn được thì nó tâng bốc ca ngợi; không kiếm ăn được thì nó rình, soi mói, xuyên tạc, hãm hại bằng cách khai thác mặt xấu mà không bao giờ nhìn thấy cái tốt cả… Vì thế, những “nhà báo hai mặt” này là hết sức nguy hại, tác động tiêu cực, làm giảm sút niềm tin của Nhân dân đối với báo chí.

Nhà báo bẩn

Hoạt động của các nhà báo này là họ thường đến doanh nghiệp và các địa phương đặt vấn đề viết bài, kèm theo đó là lời yêu cầu giá cả tiền nong. Địa phương, hay doanh nghiệp nào từ chối thì các nhà báo này hù dọa. Địa phương, doanh nghiệp nào yếu bóng vía thì phải bôi trơn để tránh phiền hà. Địa phương, doanh nghiệp nào từ chối, thì đám báo bẩn này coi họ như là cái gai, nó chọc phá, xuyên tạc, vu khống …

Cách đây khoảng 25 năm, Cố nhà báo lão thành, bác Hữu Thọ nói rằng: “Trong làng báo dường như đang hình thành quyền lực đen. Họ có một ekip “đâm thuê chém mướn” hùn hạp vào với nhau, khen cùng khen, chê cùng chê”; khen tập thể và đánh hội đồng. Một báo đánh đã muốn tiêu rồi, nhiều báo mà hùa nhau đánh cùng lúc,  đánh dai dẵng thì sống sao nổi. Dù sau này có minh oan đi chăng nữa thì “được vạ má đã sưng” …  

Ngày nay, lợi dụng sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ thông tin, họ mặc sức tung hoành và biến tướng theo kiểu: “Sáng đăng, trưa gặp, chiều gỡ”.

Cụ thể như vụ một số phóng viên, cộng tác viên hùa nhau tống tiền một vị hiệu trưởng một trường ở Quận Tây Hồ (Hà Nội) 2 lần, lần đầu là 100 triệu đồng, lần 2 là 80 triệu đồng. Vì chịu không nổi, nên vị hiệu trưởng này phải báo cho công an. Nếu vị hiệu trưởng này mà không báo công an, thì xin thưa rằng còn phải cống nạp dài dài…

Hay là vụ NND và ĐTV viết bài tống tiền doanh nghiệp với chiêu thức ký hợp đồng hợp tác truyền thông; rồi thỏa thuận gỡ xuống 2 bài báo có nội dung ảnh hưởng đến uy tín của doanh nghiệp này…

Mới đây có vụ ở huyện Ia Grai (tỉnh Gia Lai), hai nhà báo dọa tung thông tin về hành vi gây ô nhiễm môi trường, xây dựng không đúng quy trình kỹ thuật của một chủ lò than để cưỡng đoạt 5 triệu đồng…

Đó là “những con sâu” vấy bẩn nghề báo. Tuy mức độ, hành vi cưỡng đoạt có khác nhau, nhưng tất cả đều là nhà báo bẩn.

Khi nhà báo lên mạng

Hiện nay có nhiều phóng viên, nhà báo tham gia mạng xã hội; điều này tốt thôi, nhưng cái đáng nói là các nhà báo đó quên mất rằng, đã là nhà báo khi tham gia mạng xã hội, thì vừa phải tuân thủ pháp luật; vừa phải tuân thủ 10 Điều quy định đạo đức người làm báo; tuân thủ Quy tắc sử dụng mạng xã hội do Hội Nhà báo Việt Nam ban hành.

Nhà báo có quyền điều tra, xác minh, đặt nghi vấn, bày tỏ chính kiến, có quyền đề nghị nhưng không có quyền luận tội và quy kết tội danh.
 
Nhà báo khi tham gia mạng xã hội phải trung thực; không được hướng dẫn những điều trái với lợi ích của đất nước, trái với lợi ích nhân dân. Ứng xử của nhà báo trên mạng xã hội được coi như ứng xử nơi công sở; phải chuẩn mực về văn hóa, không phát ngôn bừa bãi; không mỉa mai, hãm hại, xúc phạm người khác…

Như vậy, một nhà báo chân chính thì trước hết phải là người tử tế; tử tế trong suy nghĩ, tử tế trong lời ăn tiếng nói, tử tế trong hành động; phải nghiêm túc, trung thực và hướng thiện. Đó mới là yếu tố làm nên giá trị chân chính của nhà báo.

Ở nước ta hiện có gần 780 cơ quan báo chí; hơn 21.000 nhà báo được cấp Thẻ hành nghề. Đa số đều tốt, vì vậy, họ không bao giờ chấp nhận để “những con sâu” tiếp tục vấy bẩn nghề báo.
 
Vấn đề nhà báo bẩn, nhà báo 2 mặt, Ban Tuyên giáo Trung ương đã lên tiếng rất mạnh mẽ. Bộ Thông tin và Truyền thông, Sở thông tin và Truyền thông các tỉnh thời gian qua cũng đã xử lý nhiều trường hợp vi phạm, thu hồi nhiều Thẻ Nhà báo; Hội Nhà báo Việt Nam cũng đã thu hồi thẻ hội viên của nhiều hội viên. Nhưng thực tế vẫn chưa đủ sức răn đe. Vì vậy, tin rằng sắp tới đây Chính phủ sẽ mạnh tay hơn nữa, quyết liệt hơn nữa trong quy hoạch lại báo chí; tiếp tục sàng lọc, loại bỏ những nhà báo bẩn, những nhà báo 2 mặt, những tờ báo hoạt động không đúng đúng tôn chỉ mục đích, làm trong lành môi trường báo chí, để báo chí phát triển “chuyên nghiệp, nhân văn và hiện đại” theo đúng tinh thần Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng.

 
Văn Tòa